Nhị hồ gợi lên hình ảnh thơ mộng, nơi tâm hồn lắng đọng. Bài thơ này khắc họa những cảm xúc sâu sắc về tình yêu và thiên nhiên. Hãy cùng đắm chìm trong những vần thơ đầy ý nghĩa.
Tặng Thạch Lam
Trăng vừa đủ sáng để gây mơ,
Gió nhịp theo đêm, không vội vàng;
Khí trời quanh tôi làm bằng tơ.
Khí trời quanh tôi làm bằng thơ.
Cây cỏ bình yên; khuya tĩnh mịch.
Bỗng đâu lên khúc Lạc âm thiều
Nhị hồ để bốc niềm cô tịch,
Không khóc, nhưng mà buồn hiu hiu…
Điệu ngã sang bài Mạnh Lệ Quân
Thu gồm xa vắng tự muôn đời,
Sương nương theo trăng ngừng lưng trời,
Tương tư nâng lòng lên chơi vơi…
Tiếng đàn thầm dịu dẫn tôi đi,
Qua những sân cung rộng hãi hồ.
Có phải A Phòng hay Cô Tô?
– Lá liễu dài như một nét mi
… Và nàng Lộng Ngọc lấy Tiêu Lang,
Cưỡi hạc một đêm bay lên trời.
Vua Trần Hậu Chúa ngắm trăng vàng,
Khúc Hậu Đình Hoa đang lên khơi.
Linh hồn lưu giữa bể du dương…
Tôi thấy xiêm nghê nổi gió lùa:
Những nàng cung nữ ước mơ vua,
Không biết bao giờ nguôi nhớ thương.
*
Tôi yêu Bao Tự mặt sầu bi
Tôi yêu Ly Cơ hình nhịp nhàng.
Tôi tưởng tôi là Đường Minh Hoàng
Trong cung nhớ nàng Dương Quý Phi.
Nhị hồ xuất hiện trong bài thơ như một biểu tượng cho tình yêu và nỗi nhớ. Tác giả khéo léo sử dụng hình ảnh thiên nhiên để thể hiện tâm trạng sâu lắng của nhân vật. Bài thơ mang đến cho người đọc những cảm xúc chân thật và sâu sắc về tình yêu và cuộc sống.
Từ khóa:
Nhị hồ
bài thơ Nhị hồ
sương nương theo trăng ngừng lưng trời